Sunday, March 20, 2016

kẻ ngoại đạo (tho hai minh phan)

kẻ ngoại đạo (tho hai minh phan)
Em là cô gái theo đạo Kito, hiền lành, khuôn mặt tròn với đôi mắt rất to. Tôi là kẻ ngoại đạo, vô thần, lòng tin của tôi đặt hết vào sự thật, và: "tôi... yêu em" là một sự thật như thế.
Có vài lần cùng em đến nhà thờ, nghe cha giảng đạo và hành lễ. Em bảo tôi muốn cưới em làm vợ thì phải chấp nhận về với nước chúa, vì gia đình em bị ảnh hưởng rất nặng nề và nghiêm khắc chuyện tôn thờ thành kính. Tôi nhìn em lắc đầu: "Anh là người vô thần, nhưng anh tin chúa hiểu tình yêu là gì, và chúa sẽ ko bao giờ ngăn cấm anh và em xây dựng một gia đình."
Tôi nói với em, tôi sẵn sàng học giáo lý để em được làm nghi lễ trong nhà thờ như bao con chiên khác. Nhưng có điều, tôi không thể đặt chân vào nước chúa với niềm tin bằng không được. Chúa ở trong mỗi người, và quỷ Satan cũng vậy. Giữa ranh giới phân chia thiện ác, vui buồn chỉ đơn giản như một cái lắc đầu.
Rồi sau tất cả, em nói với tôi chúng ta không ở bên nhau được nữa. Tôi hiểu điều em muốn nói đến là gì. Em khóc, tôi cũng khóc, cả nhà thờ sáng chủ nhật chỉ còn lại 2 đứa. Chúa ở trên vẫn giơ bàn tay ra che chở và mỉm cười. Buồn thật! Đến bao giờ người ta mới hiểu được rằng: "Chẳng ai có thể che chở cho mình ngoài bản thân và lòng tin nơi mình đặt."

Em đã không đặt lòng tin ở nơi tôi, mà chọn chúa. Tôi tiếc. Tiếc vì mình không thể thay đổi được gì để bảo vệ tình yêu của mình, chỉ biết nhìn nó ra đi mà không thể cứu vãn.
Bây giờ, thi thoảng tôi vẫn ngồi cùng em ly cà phê, vẫn hỏi thăm nhau những câu chuyện thường ngày. Đôi bàn tay vẫn kề sát nhau tưởng chừng như chỉ cần cố một chút thôi là có thể chạm vào nhau được, nhưng tôi biết, ở giữa tôi và em là một con vực rất rất sâu mà một mình tôi có cố gắng mấy cũng chẳng thể lấp đầy.
hai minh phan
chúc các bạn thành công
tham khảo tho hai minh phan.

nghe bằng trái tim (tho hai minh phan)

nghe bằng trái tim (tho hai minh phan)
Alice là nhạc công piano trong dàn nhạc cổ điển hoàng gia. Trong một lần đi nghỉ mát cùng chồng, Alice bị tai nạn giao thông. Vụ tai nạn không giết chết cô nhưng đã khiến cô vĩnh viễn mất khả năng nghe. Cô đau khổ nhưng không tuyệt vọng. Alice nói với chồng:
- John! Em sẽ nghe lại được. Hãy giúp em. Chỉ cần hàng ngày anh mở nhạc cổ điển, những bài mà chúng ta từng yêu thích. Em tin rằng chỉ cần kiên trì em sẽ nghe lại được.
Niềm tin của Alice rất lớn. Khiến cho chính John cũng nghĩ rằng có thể một ngày nào đó vợ anh sẽ trở lại bình thường. Cô ấy sẽ chơi đàn và hát cho anh nghe mỗi ngày. Chỉ cần họ kiên trì, chắc chắn kì tích sẽ đến.
Suốt 4 năm kể từ ngày Alice mất khả năng nghe. Đều đều, mỗi ngày việc đầu tiên John làm là mở đĩa nhạc thính phòng vợ anh yêu thích.
Buổi sáng hôm ấy, John không tìm thấy đĩa nhạc. Chợt nhớ ra, chiều qua có thể lũ trẻ nhà Smith đã đến và lấy chúng đi khi chúng tới đây chơi. Anh vội vàng qua nhà Smith để hỏi thử. Cảnh tượng anh thấy là đĩa nhạc bị bẻ đôi, vứt ngay dưới sàn. Sau khi những đứa trẻ đứng ra nhận lỗi, cha của chúng – ông Smith đưa John một đĩa nhạc khác và nói: - John, tôi rất tiếc! Đây là điều không ai mong muốn. Anh biết rõ là lũ trẻ rất nghịch ngợm mà. Và tôi hoàn toàn không biết chúng đã mắc lỗi với gia đình anh. Nhưng anh hãy mở đĩa nhạc này cho Alice như mọi ngày. Cô ấy không nghe được. Tôi rất tiếc, nhưng đây là giải pháp tạm thời. Chiều nay tôi sẽ mua cho anh một đĩa nhạc khác.
John mang đĩa nhạc mới về, mở lên và vờ như không có gì xảy ra. Alice đang ở trong bếp, hoàn toàn không biết anh đã thay đổi bản nhạc khác. Anh tạm thời yên tâm về kế hoạch hoàn hảo của mình. Đĩa nhạc mới thật sự rất hay. Hay hơn hẳn bản nhạc cũ rích anh đã nghe suốt 4 năm qua. Chân John bắt đầu nhảy theo nhạc, những ngón tay gõ gõ xuống chiếc ghế gỗ anh đang ngồi. Vợ anh, Alice đã nhìn thấy sự vui vẻ khác thưởng của chồng. Cô lại gần và hỏi:
- Anh yêu ! Hôm nay anh có chuyện gì vui vậy.
- À, Ừhm ... John lúng túng khi ra dấu tay. Anh cảm thấy hôm nay bầu trời rất đẹp. Chúng ta nên đi dạo một chút chứ em yêu.
- Một ý kiến không tồi đâu anh yêu ạ.
Và lần đầu tiên sau cái ngày định mệnh ấy xảy ra, họ cùng nhau dạo quanh công viên gần nhà. Đó cũng là ngày đầu tiên John sử dụng tay nhiều như thế để ra dấu nói chuyện với vợ. Anh đã suýt quên rằng ngay cả khi vợ anh không nghe thấy lời yêu thương anh vẫn nói, cô ấy vẫn cảm nhận được tình yêu của anh chưa hề thay đổi. Alice cũng nói nhiều hơn thay vì vẻ mặt buồn rầu trầm tư như mọi khi.
Tối hôm đó John đi ngủ sớm hơn. Anh đã rất mệt khi cả ngày hoạt động cả cơ miệng lẫn cơ tay để có thể chuyển tải mọi thứ tới vợ. Alice lặng lẽ đến bên máy phát nhạc lấy ra chiếc đĩa anh chưa tắt. Thay vì đĩa nhạc quen thuộc hàng ngày, đó là một đĩa nhạc mới không chút trầy xước.
Alice bật khóc. Lần đầu tiên suốt mấy năm qua, cô thừa nhận rằng mình không còn có thể nghe được nữa. Và hơn lúc nào hết, cô biết rằng John đã cho cô niềm tin nhiều đến bao nhiêu. Cô viết một tờ giấy dán lên đầu máy phát nhạc: "Anh yêu, sáng nay em muốn nghe lại bản nhạc này. Vì tai em không thể nghe được nhưng trái tim em nghe rất rõ rằng: Anh yêu em. Em cũng yêu anh rất nhiều. Vợ yêu của anh Alice "
hai minh phan
chúc các bạn thành công.
tham khảo tho hai minh phan.

Tuesday, March 1, 2016

Anh Không Là Người Thay Thế Đâu! (Thơ Hải Minh Phan)

Anh Không Là Người Thay Thế Đâu! 
(Thơ Hải Minh Phan).
Anh bước vào cuộc đời tôi một cách chóng vánh sau khi tôi đăng lên facebook stattut trơ ba chữ "chia tay rồi!"
Anh nói "cuối cùng ngày này cũng tới, hẹn hò với anh nhé, thích em cũng 2 năm 6 tháng rồi còn gì..."
Tôi đang khóc mà cũng phải bật cười... Giọng điệu này sao mà giống Vũ thế. Vũ của tôi cách đây hai ngày cũng thường nói thẳng thừng những gì anh ý nghĩ trong lòng không chút ngại ngùng.


Vũ của tôi? Cách đây hai ngày điều đó không sai nhưng giờ sao nghe xa lạ quá, giờ tôi không thể gọi như vậy nữa rồi. Đang lạc lõng trong những suy nghĩ bộn bề, bỗng "túc" tiếng tin nhắn trên facebook làm tôi giật mình...
"Alo alo... đại bàng gọi gấu nghe rõ trả lời, có hẹn hò với anh không thì bảo"
"Có, tối mai nhé!"
Tối hôm sau, ăn cơm xong tôi chạy vội lên phòng rất nhanh để chuẩn bị..., chắc tại vì thói quen. Hầu như ngày nào cũng vậy, Vũ gọi tôi vào lúc 7h tối để đi chơi. Như một thói quen ăn sâu vào tiềm thức, hôm nay không có Vũ, tôi vẫn chạy vội lên phòng. Đang chạy đến giữa cầu thang tôi bất giác nhớ rằng hôm nay đâu có ai rủ mình đi chơi... và cứ mỗi lần như thế tôi lại nhớ đến Vũ.
Tôi nằm bẹp trên giường mặc cho "nỗi nhớ" cào cấu con tim, nước mắt rơi trong vô thức. Vũ là người nói lời chia tay, lí do thật đơn giản " chúng ta không hợp."
Lí do chính đáng mà bao đời nay những người đòi chia tay vẫn thường dùng. Tôi đã tự hứa sẽ quên Vũ thật nhanh dù cho bất cứ chuyện gì xảy ra. Nói xong, tôi thấy có cái gì đó vô hình đâm vào tim đau nhói. Lí trí thì thông minh sáng suốt là thế, còn con tim lại lại khù khờ đến ngây dại.
Bảy rưỡi, chuông điện thoại reo " ình ính ong..." là anh. Tôi vừa bắt máy chưa kịp nói gì thì đầu giây bên kia cất giọng trầm hóm hỉnh...
- Này cô bé, nhớ đúng tám giờ nhé. Đến trễ là anh phạt à nghe...
- Đến trễ một phút cũng không được à ? Sao khó tính thế ?
- Haha...
Anh ấy vẫn thế, giọng nói ấm áp và có chút gì đó hóm hỉnh. Trước kia, lúc quen anh, tôi 16 tuổi, còn anh 18. Anh chàng với ánh mắt trìu mến làm tôi phải bối rối...
Cách đây hơn hai năm, khi anh nói lời yêu, tôi đã từ chối anh một lí do thẳng thừng " em có người yêu rồi." Anh ngập ngừng nói : " giá như anh đến sớm hơn một chút..." Tôi bối rối không nói gì. Vài ngày sau anh nhắn tin " anh sẽ chờ cho tới khi nào em chia tay". Tôi không quan tâm. Và giờ điều anh chờ cũng đã đến. Vì ông trời cho anh một cơ hội hay tại tình yêu của tôi với Vũ không đủ lớn? Lúc xa nhau thì nhớ nhung, lúc gần nhau trong gang tấc thì giận hờn vu vơ... Chúng tôi yêu nhau như lấp đầy khoảng trống, như thói quen...
Tôi đủng đỉnh bước lên phòng quơ đại một bộ đồ rồi trùng tu lại nhan sắc của mình. Hình như mấy ngày hôm nay không có Vũ tôi tiều tụy nhiều...
8h5', tôi có mặt nơi anh hẹn. Kì lạ. Anh hẹn tôi đi ăn. Tôi chưa thấy chàng trai nào lần đầu tiên hẹn hò lại mời đi ăn cháo mà lại cháo lươn nữa. Cứ tưởng ở những quán cafe, quán nước, quán kem lãng mạn chứ. Nhớ khi xưa hẹn hò với Vũ chúng tôi thường tới quán kem lãng mạn với bản nhạc du dương khiến tôi không thể nào quên. Vũ làm tôi mê mẩn.
- Em trễ 5'- nhớ về kí ức tôi giật mình khi giọng nói anh vang lên...
- Em trễ, xin lỗi anh,
- Phạt...
- anh tinh quái!
Anh cười khanh khách, hai mắt híp lại. Má lún đồng tiền...Chợt tôi lại nghĩ đến Vũ, lúc Vũ cười cũng giống anh bây giờ.Ngồi với anh mà tôi cứ ngỡ là Vũ, cảm giác thân thuộc lại ùa về...Tôi thoáng buồn, nhìn xa xa qua ô cửa sổ. Anh không cười nữa mà nhìn tôi chăm chú. Tôi bối rối, chưa kịp làm sao thì anh ý gọi to...
- Chị... còn ớt không ạ ?
- Còn em...
- Tốt quá, cho em một lọ
Chị phục vụ đưa tới cho anh, anh cười gian rồi quay sang bảo:
- Em chịu phạt chứ nhỉ. Anh không muốn thành khỉ đột leo cây à, nhất là với người... anh thích.
Anh đổ nguyên lọ ớt vào tô cháo to ơi là to, từ tô cháo trắng giờ là một màu đỏ. Từng thìa, từng thìa một, cổ họng tôi cay xé, toàn thân nóng bừng. Vừa ăn vừa hít hà. Bỗng anh ghé sát, ba từ "anh thích em" văng vẳng ong ong bên tai. Tôi sặc cháo. Anh cười như bác nông dân được mùa vậy " môi em đỏ kìa."Tôi cười theo anh và nhìn đôi má đồng tiền. Thù này em nhất định sẽ trả lại anh.
Tối khuya, sau khi về nhà được một lúc, " ình ính ong..." lại tiếng chuông đó
- Alo
- Chúc em ngủ ngon nha cô bé !
Ấm áp quá, ngọt ngào quá, lời nói anh nhẹ nhàng còn vương hơi thở. Anh làm tôi nhớ đến Vũ. Khác với anh, Vũ thường thức tôi dậy vào mỗi sáng, nhưng giọng nói, sự quan tâm như một, hai người như hòa làm một. Có lúc tôi đi cùng anh nhưng lại nhầm lẫn với Vũ.Lại một lần nữa tôi lạc lõng vào dòng cảm xúc thì anh:
- Em... không chúc anh ngủ ngon à ?
- Anh ngủ ngon nhé! Tôi cúp máy... và nhớ ra rằng mình vừa chúc anh giống như bao ngày tôi chúc Vũ ngủ ngon vậy.
Vài ngày sau, anh gọi tôi, nói muốn cùng tôi đi dạo. Tôi đồng ý không do dự, ai bảo anh thú vị thế. Còn tôi đang rất cần người lấp đầy khoảng trống để quên người cũ.
Haha, hôm nay anh là người trễ hẹn. Và tôi không quên chuyện lần trước. Hôm nay cho anh tới bến luôn – Tôi nghĩ thầm.
- Xin lỗi cô bé... anh lại cười, hai lúm đồng tiền lộ ra.
- Anh trễ 15'. Có qua có lại, anh chịu phạt đi...
- Ờ... ừ...anh...thì tại... Vừa nói anh vừa gãi đầu.Chưa kịp nói lí do tôi đã chen ngang một cách cố ý:
- Anh chạy bộ một vòng qua quán kem bên đường Lê Lợi mua kem cho em ăn đi...
Tôi nhìn anh cười tươi như nắng mùa xuân. Không còn cách nào khác anh chạy một mạch.
5', 10', rồi 15' sau, trước mặt tôi là bốn cây kem Merino ngon tuyệt đang tan chảy. Tôi cầm và ngấu nghiến ngon lành. Anh ngồi một bên mồ hôi nhễ nhãi. Giữa cái nắng tháng sáu của miền trung hình phạt này rất tốt cho sức khỏe. Không biết lần trước, khi phạt tôi anh có mủi lòng không, nhưng lần này tôi nhìn anh xót quá.
- Kem của anh này.
Tôi đưa một cách lạnh lùng. Anh cười toe toét ngấu nghiến hơn cả tôi. Một cây, hai cây, ba cây, lúc anh với tay sang lấy cây kem thứ tư thì nó chỉ trơ nguyên cái que vì tôi đã ăn hết. Anh cười vô tư như chả biết gì xảy ra. Mang tiếng là đi mua kem cho tôi mà anh ăn hết. Nhưng tôi vui vì được thấy anh cười, đã lâu rồi tôi không thấy được nụ cười đó.
Một lát sau chúng tôi đi dạo, lang thang từ quảng trường tới công viên... Anh im lặng, tôi cũng im lặng, cả hai im lặng. Đi dạo với anh tôi thấy lòng bình yên biết bao. Chốc chốc anh lại nhìn tôi và cười, tôi không nhịn được nét mặt anh lúc đó nên cũng cười theo.
Bỗng nhìn dọc , nhìn ngang, tôi xoay người, không thấy anh đâu. Mặt tôi biến sắc, đôi mắt đưa khắp nơi tìm anh. Lúc đó cảm giác tôi giống như lúc mất Vũ: hụt hẫng, thất vọng, lạc lõng...
- Tặng em...
Trước mắt tôi là một bó hoa dại đủ màu hồng, vàng, đỏ nhạt... Tôi không quan tâm... tôi bước thêm nửa bàn chân ôm chầm lấy anh, giữa chặt anh không buông. Tôi sợ mất cảm giác an toàn mà anh mang lại cho tôi, cái cảm giác mà trước đây tôi đã từng có,sợ lắm. Tôi ôm anh và nghĩ giá như lúc trước tôi cũng làm như vậy với Vũ thì mọi chuyện đã không tồi tệ như lúc này. Tôi khóc. Anh xuýt xoa tôi bằng cách vỗ nhẹ vào lưng như vỗ về một đứa trẻ vậy.
- Nín đi cô bé... anh thương...
Khi nghe anh bảo "...anh thương", anh dỗ tôi như thế sao tôi nhịn được cười. đang nấc mà tôi cười phá lên không ra thứ âm thanh gì cả. Anh cũng cười.
Nụ cười khiến tôi mê mẩn bao ngày qua, sao tôi thấy xao động trước nụ cười của anh đến thế...
- Anh cười đẹp lắm, lúm đồng tiền đẹp mê...
- Em có muốn độc quyền " hai lúm" của anh không ?
- Có...
- Vậy thì làm người yêu anh đi...
Tôi và anh yêu nhau từ ngày đó. Một tình yêu chóng vánh. Bạn bè cũng mừng vì tôi có người yêu mới để quên đi người cũ. Có người hỏi mày thật sự quên Vũ rồi sao ? Tôi chỉ cười và trả lời cho qua chuyện. Quên hay còn nhớ chỉ có tôi là người hiểu rõ nhất. Anh yêu tôi thật lòng. Tối nào anh cũng gọi điện chúc tôi ngủ ngon bằng giọng ngọt ngào,ấm áp của một gã si tình. Anh vẫn ân cần chăm sóc tôi, vô tư bày trò tinh quái làm cho tôi vui. Kể từ khi yêu tôi anh không một lần đòi hỏi tôi làm cái này cái kia cho anh. Tôi thấy mình là đứa tàn nhẫn vì đã xem anh như một người thế chỗ. Tôi hài lòng vì anh có quá nhiều điểm chung giống Vũ.
Đôi khi tôi vào facebook của Vũ chỉ để ngắm hình anh ấy cho thỏa nỗi nhớ mong. Khi tôi nhìn anh cười một phần nào đó Vũ đang bên cạnh tôi. Anh không biết rằng tôi vẫn còn quan tâm Vũ nhiều lắm, anh vẫn dành trọn vẹn trái tim cho tôi.
Vài tháng sau tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ " anh còn yêu em nhiều lắm, xa em anh mới nhận ra rằng cuộc sống của anh không thể thiếu em..." Mối tình đầu của tôi là Vũ, chỉ có Vũ nhắn tin thôi. Như một đứa trẻ tôi vỡ òa... lao trong mưa. Tôi quên cả cái hẹn với anh. Tới nơi hẹn với Vũ tôi đợi, đợi mãi... Tôi không biết mình vừa đánh mất thứ gì, không biết hiện tại tôi là ai...
Tôi ngồi ở quán từ ba giờ chiều với 5 ly café..., ngó lên đồng hồ đã điểm 7h tối. Có một bàn tay ôm xiết cổ tôi từ phía sau.
- Là Vũ đúng không ? tôi mừng rỡ nắm lấy tay đứng dậy...
Là anh, người bên tôi bao tháng qua. Anh nhìn tôi mỉm cười...
- Em nắm tay anh nhiều rồi sao em không nhận ra đó là anh ?
- Sao anh lại tới đây ?
Anh im lặng, khẽ gạt tay tôi đi. Anh nhìn tôi với khuôn mặt buồn, đôi mắt ướt át mà tôi chưa bao giờ thấy.
- Anh đã nhắn tin cho em, không phải là ai khác
- Anh làm trò gì vậy ?
- Chỉ để biết anh là ai trong trái tim em. Và giờ anh biết anh không là gì cả. Đơn giản chỉ là người thay thế phải không em ?
Câu hỏi của anh làm tôi nhói đâu đó trong tim...
- Có lúc em nhìn anh như đang nhìn một ai khác không phải là anh. Em tìm kiếm ai đó ở anh, phải không em ?
Tôi không dám phủ nhận vì đó là sự thật. Anh quay mặt bước đi, vai anh trĩu nặng... Tôi xấu hổ với tình yêu của anh.
Trong lúc tôi phán xét mình, anh nhắn tin "Mỗi người có một tình yêu khác nhau. Có những điều người trước không thể làm được, đó là yêu em không ngừng nghỉ."
Khi đọc tin nhắn tôi chợt nhận ra rằng, mình cũng đau khi anh rời xa, cảm giác quoặn thắt nơi con tim làm tôi khó chịu... Tôi nhận ra Vũ chỉ giống như mùi hương làm tôi quyến luyến, thiếu hương con tim tôi vẫn sống. Nhưng anh là nhịp đập của trái tim, thiếu nhịp đập sao tim tôi có thể sống. Quên tất cả tôi lao đi tìm anh, tìm trong màn mưa trắng xóa. Liệu có thể thấy anh một lần nữa, ngươi đã mang lại cho tôi cảm giác yêu thương kể từ ngày ấy. Tôi vội gửi lại một tin " Có muộn không anh khi em nhận ra rằng, mỗi người có một cách yêu khác nhau, và anh chính là tình yêu của em. Không phải anh giống Vũ mà bởi vì em đã yêu cái giọng ngọt ngào và ấm áp của anh vào mỗi tối." Hải Minh Phan.
Chúc các bạn thành công!
Tham Khảo Thơ Hải Minh Phan.
Nguồn sưu tầm.

Thursday, February 25, 2016

Tim bảy màu 2 (Thơ hải minh phan)

Tim bảy màu 2 
(Thơ hải minh phan).
Vị vua trẻ không kiềm chế được đã lập tức đến ôm nữ thần băng giá. Nhưng số phận đã trêu ngươi ngài, nữ thần băng giá quá lạnh đã khiến cho vị vua trẻ lập tức đông cứng. Ngài đã chết khi mình vẫn còn chưa nói được lời yêu. Nữ thần băng giá thì khi chạm vào thân mình vị vua trẻ khiến ngài băng giá cũng phải chịu kết cục không kém. Nàng đã bị trái tim yêu thương cháy bỏng của vị vua làm cho tan chảy.
Kết cục vẫn là kết cục, số mệnh vẫn là số mệnh. Ứng nghiệm với lời nguyền của thượng đế, vị vua trẻ đã chết ngay khi ngài biết được Tình Yêu là ra sao, và nữ thần băng giá cũng đã phải trả giá vì gây thù hận với nữ thần số phận khi không biết tự lượng sức mình. Nàng cũng chết vì tình yêu trong khi cũng có một lời nguyền cảnh cáo dành cho nàng. Tình Yêu có thể quá nóng bỏng sẽ khiến nàng tan chảy trước khi nàng cảm nhận được nó.
Nữ thần băng giá chết đi, thượng đế lại tiếp tục tạo ra một nữ thần băng giá khác để thay thế. Chỉ có điều lần này ngài tạo ra nữ thần bớt xinh đẹp hơn nếu không phải nói là xấu xí, tránh để những người đàn ông say mê nàng mà lại khiến nàng tan chảy một lần nữa.
Câu chuyện kết thúc Liên chớp đôi mắt khẽ động nhìn An. Cứ ngỡ câu chuyện này sẽ gặt hái được nhiều thành công, An đắc trí. Nhưng đáp lại suy nghĩ của An lại là một cái nhìn chằm chằm không chớp mắt. An cảm thấy thực sự rất khó hiểu, trước đây những câu chuyện của hắn kết thúc đáp lại đều là những tiếng vỗ tay và khích lệ của Liên. Nhưng lần này thì lại không như vậy, An thậm chí còn nghĩ rằng liệu câu chuyện này có xảy ra vấn đề ở chỗ nào không nhỉ.
"Đây là một câu chuyện cổ tích không hơn không kém. Và nó sẽ chẳng thể làm em rơi một giọt nước mắt nào đâu!".
Liên vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm An không rời, chợt có một cảm giác khiến An bất an, cô nàng này tại sao hôm nay lại kì lạ như vậy. Bất giác An lại muốn nhanh chóng kết thúc buổi đi chơi này và trở về nhà.
"A, em nhìn kìa, giữa hồ có con gì kìa!!".
Nhận thấy Liên đang ngày càng tiến đến sát mình hơn, An vội vã đánh chống lảng chỉ về phía hồ nước. Nhưng không ăn thua, Liên đã tiến đến rất sát An rồi. Cô nàng nhìn An chằm chằm khuôn mặt từ từ tiến vào gần An, gần đến mức mà An có thể cảm nhận được hơi thở nóng bỏng của Liên. Tay An khẽ sờ chiếc ghế đá cố gắng tìm một góc nữa để lùi xa Liên. Nhưng chẳng còn chừa một chút nào nữa cả, chiếc ghế đá đã chạm đến mép cuối cùng của nó. Nếu còn lùi thêm một chút nữa, khẳng định An sẽ bị hụt và ngã lăn xuống đất.
Không còn cách nào khác, như định mệnh phải đến. An lựa chọn tự lui thân mình để hắn ngã xuống, chỉ một chút nữa thôi có lẽ đôi môi của Liên sẽ chạm vào môi hắn.
Nhưng không, An còn chưa kịp tiếp tục lùi thì cánh tay Liên đã giữ chặt thấy thân hắn vào ôm hắn không để cho hắn tiếp tục lùi. Một nụ hôn như cưỡng ép, không phải giống như bình thường. An là bị một người con gái cưỡng hôn mà hắn không thể phản kháng. Mặt hắn đỏ bừng không biết làm gì khác ngoài bất động.
Đôi môi kia, đôi môi của một người con gái khẽ chạm vào, tim An khẽ đập loạn. Một cảm giác tê dần, mồ hôi từ thái dương chảy xuống tự lúc nào. Một nụ hôn chìm đắm trong cảm xúc, đên bây giờ hắn mới biết hôn là như thế nào. Nụ hôn ngọt ngào chứa đầy tình cảm của Liên như khiến hắn thăng hoa. Nó như một chất nghiện khiến người ta chỉ thử một lần là đã nghiện rồi. Muốn tránh nhưng thực sự không thể không thừa nhận An rất thích nụ hôn này. Hắn sẽ phải chết mất thôi, tình cảm mà hắn trước giờ không muốn lấn sâu vào như một con quái thú không thể nhẫn nhịn đã phá tung ra những thứ xích buộc nó. Cảm giác chống cự như cũng tan dần, An khẽ thả lỏng thân mình. Trái tim trong lồng ngực An rực sáng lên trong màn đêm bên hồ.
"An à, con không thể yêu, nhất định con không thể yêu nghe chưa con. Nếu yêu dù chỉ một lần thôi con sẽ chết đấy". Từng lời bà nội vẫn vang vọng trong lòng hắn. Nhưng lòng hắn như rỉ máu 'Nội à, con xin lỗi, con không thể kiềm chế được. Chỉ một lần này thôi con trái lời nội, chỉ một lần này thôi. Con người mà không yêu thì khác gì quái vật. Một người không có tình cảm thì khác gì kẻ vô chi. Con xin lỗi, thực sự, xin lỗi...'.
Liên khẽ rời ra một chút, khuôn mặt cô vẫn đang đỏ bừng. Đã lấy hết can đảm mới có thể làm như vậy, Liên nhìn An với một ánh mắt chờ đợi. Chỉ cần một lời nữa thôi cất lên là đủ, chỉ một lời của An nói ra nữa thôi "Hãy yêu anh em nhé!".
Nhưng không đáp lại sợ chờ đợi của Liên là một hành động khiến cô hoàn toàn thất vọng.
"Muộn rồi đấy! Chúng ta về thôi nào!".
An đứng dậy khuôn mặt từ đỏ bừng chuyển sang không cảm xúc. Tay hắn khẽ kéo cánh tay Liên trong khi ánh mắt nàng đang cực độ khó hiểu. Một buổi tối kết thúc chỉ là sự hụt hẫng của cả hai người.
Kể từ sau hôm đó An như tránh mặt Liên, mỗi khi cô chuẩn bị tiếp cận hắn là hắn lại tiếp tục tránh xa ra khỏi cô một chút với một ánh mắt vô cảm. Liên đã nhiều lần rỉ nước mắt âm thầm. Chẳng lẽ chuyện cô làm hoàn toàn sai trái, tim cô nhói đau. Cô ước rằng thời gian có thể quay trở lại để một lần nữa cô không làm như vậy, ít ra cô sẽ vẫn được An quan tâm và hành phúc như bình thường. Chẳng lẽ điều cô đòi hỏi là quá đáng, vì cô đã quá tham lam và muốn được nhiều hơn.
Nhiều ngày sau An luôn thấy Liên tiếp xúc với những người đàn ông lạ trong quán café. Liên cũng đáp lại thái độ vô cảm xúc của An bằng sự hờ hững. Liên mỉm cười với những người đàn ông xa lạ và không một lần nhìn hắn. Tim An mỗi lần nhói đau lên vì những hành động đó là hắn lại phải trốn vào một góc khuất của quán. Một trái tim chói sáng trong góc kín không người. Nó có đủ bảy màu Tím, Đen, Hồng, Xanh Dương, Xanh Lá, Vàng và màu Trắng nếu ai nhìn kĩ.
Một tiếng hét trong trí óc hắn khẽ vang lên:
"Mày không được làm như vậy, hãy quên cô ấy đi nếu không thì mày sẽ chết đấy. Không chỉ mày mà mày cũng sẽ hại cả cô ấy nữa mày có biết không?".
"Không, ta không thể kiềm chế được nữa khi nhìn cô ấy thân mật với những người đàn ông khác mà hờ hững với ta. Ta chỉ thật sự muốn nói một câu thôi 'Anh... thực sự... rất yêu em'".
Số mệnh thật sự trêu đùa với hắn, trái tim bảy màu không chỉ là một truyền thuyết. Không chỉ là một câu chuyện mà nó thật sự có thật. Lời nguyền và thượng đế có lẽ cũng có thật, An đã không ít lần bỏ công sức tìm những cuốn sách cổ nói về vấn đề này truyền qua nhiều thời gian. Thường thì những người có số mệnh trái tim ở Châu Âu nhiều hơn ở Châu Á. Nhưng không phải là hiếm như trường hợp của An vậy.
Năm 1727 gia tộc Robert ở đất nước Áo ngày này cũng từng bị hứng chịu một số phận bi thảm như vậy.Ethel Robert vì không nge lời cảnh báo của gia tộc vẫn bất chấp tất cả để yêu nàng công chúa xứ Vaima, và kết quả là ngài đã bị thượng đế trừng phạt. Cả gia tộc Robert sau đó bị một quả pháo lạc đã giết hết toàn bộ gia tộc. Công chúa xứ Vaima cũng bị loạn quân Phổ dày xéo. Ethel Robert cũng bị một mũi tên bắn trúng trái tim bởi chính tên lính hầu cận khi ngài đi săn.
Mọi chuyện sẽ chẳng làm An bận tậm nếu như dừng lại ở đó chỉ là một câu chuyện. Mà là tận mắt hắn chứng kiến. Người chú ruột của hắn số phận cũng thật hẩm hiu khi gánh chịu phải số phận trái tim bảy màu này. Ông cũng mang trong mình trái tim bảy màu, thời chiến tranh có nhiều chuyện không thể nói trước. Trong một lần hành quân về phía Nam ông đã vô tình yêu một người con gái bản địa. Kết cục là ngay khi ông nói lời yêu thì đã bị một quả bom rơi ngay cạnh khiến cả hai đều mất mạng trước sự chứng kiến của toàn bộ anh em chiến hữu. Một kết cục bi thảm, nhưng đó vẫn là một câu chuyện. Điều chỉ thực sự khiến An tin đó chính là trên chính thân thể hắn. Người có trái tim bảy màu khi xuất hiện tình cảm thì trái tim đó sẽ sáng rực lên như những vì sao trên bầu trời đêm. Và đã nhiều lần An phải kiềm chế khi trái tim của An chỉ mới đang le lói ánh sáng. Nhưng lần trước đi với Liên thì khác, trái tim đó đã hoàn toàn sáng rực. Điều đó cảnh báo rằng nếu không dừng lại hành động của mình ngay thì An sẽ phải hứng chịu số phận đúng như lời nguyền.
Đã có nhiều lần An đi khám bác sĩ xem triệu chứng đó của hắn có phải là một căn bệnh hay không. Nhưng kết quả đều trả lời rằng hắn hoàn toàn khỏe mạnh và không hứng chịu bất cứ một căn bệnh quái ác nào cả. Khi An nói với bác sĩ rằng trái tim hắn đã phát sáng và nó có bảy màu. Bác sĩ đó chỉ hoàn toàn cười cho qua chuyện và cho rằng An nói đùa mà thôi.
...
"Tối nay đi chơi với anh nhé!".
Một tên thanh niên có vẻ rất ăn chơi ve vãn Liên, An cũng vừa mới trấn tĩnh lại được một chút và bước ra thấy cảnh này thì liền cố gắng không cảm xúc như bình thường. Liên khẽ nhìn qua thấy vậy, cô thực sự không tin An không có tình cảm với cô. Liền nhanh chóng gật đầu đồng ý.
Thấy vậy An liền khẽ nhíu mày, mọi khi Liên có thực sự không quan tâm hắn và thân mật với mấy tên khách. Nhưng cũng không lần nào là quá đà, hoàn toàn cũng chỉ muốn cho hắn thấy thái độ của cô mà thôi. Nhưng lần này lại không ngờ đồng ý đi chơi. Người thanh niên kia có một vết xăm ở cạnh cổ, Liên vừa rời đi hắn liền nhìn Liên với một ánh mắt nham hiểm. An khẳng định người này là có ý đồ với Liên, nhưng hắn cũng không dám ra nói chuyện thẳng trực tiếp với cô. Hắn sợ khi một lời cất lên sẽ không thể kiềm chế được mà nói yêu cô mất thôi.
Tối hôm đó khi vừa tan ca, Liên được người thanh niên đến đón bằng một chiếc xe SH loại khá chuộng cho các công tử nhà giàu hoặc dân chơi. An ầm thầm lấy chiếc xe đạp cũ kĩ của mình bám theo hai người. Vì để vừa nói chuyện với Liên và vừa đi hóng gió. Nên tên thanh niên có hình săm kia cho xe đi rất chậm. Vì vậy An có thể dễ dàng bám theo với tốc độ đạp xe chậm chạp của hắn.
Lát sau An phát hiện tên có hình xăm kia nhập bọn với một đám thanh niên khác. Cũng đều là xe xịn cả, tất cả đều giàn hàng lướt đi giữa đường mà không hề để ý rằng có một kẻ bám theo là hắn. Khá kiên trì cuối cùng An thấy đám thanh niên dừng lại ở một nhà nghỉ ven đường.
Vốn Liên chỉ muốn thử lòng An mà thôi, không ngờ lại gặp phải đúng tên lừa đảo dẫn dắt cô vào nhà nghỉ. Sắc mặt liền xanh mét và mau chóng nhảy xuống xe muốn chạy trốn. Nhưng không được mấy tên kia túm chặt lấy cô và lôi cô xềnh xệch vào trong.
An thấy vậy mặt cũng liền tái mét, trái tim hắn tiếp tục nhói lên và sáng rực. Một giọng nói khẽ vang trong tim hắn:
"Liên, chẳng lẽ em vì ghét anh nên phải tìm đến cách này. Phải chăng vì anh đã từ chối một cách quá phũ phàng khiến tim em đau đến mức phải buông thả bản thân".
An khóe mắt khẽ cay vứt vội chiếc xe đạp, một tay bấm vội số điện thoại gọi điện thông báo cho công an. Miệng liên tiếp hô lớn chạy đến phía đám thanh niên như đánh động cho tất cả mọi người. Thấy vậy đám thanh niên kia liền lao ra chặn hắn lại, từng tên thay nhau đánh. Trong khi đó tên có hình xăm ở cổ vẫn tiếp tục kéo Liên vào. Hắn nhìn cô như một con mồi và liếm mép một cách thèm thuồng.
An bị đánh đến bầm dập, Liên đã nhìn thấy tất cả. Miệng cô thều thào từng tiếng:
"An à, anh tại sao phải làm như vậy. Tại sao không thể nói yêu em dù chỉ một lần!".
An miệng cắn chặt rỉ ra những giọt máu, hắn thều thào cố đấu tranh. Liên đã biến mất sau cánh cửa sắt của căn nhà nghỉ rạng rỡ mà lúc này đây An thấy nó thật ghê tởm.
...
Công an đã đến quá muộn, tên thanh niên có hình xăm kia đã thành công thực hiện hành vi đồi bại của hắn và chạy trốn. Để lại Liên với thân thể tàn tạ trong nước mắt. An nằm bầm dập ở giữa đường không thể nhúc nhích, khóe mắt hắn tím bầm.
Liên khẽ bước bàn chân thanh trần của mình lên chiếc lan can tầng sáu. Với thân thể hoàn toàn rách rưới và tàn tạ. Thứ quý giá nhất cuả người con gái đã mất, chỉ vì một phút giây sai lầm đã hại cả đời cô.
Tình yêu khi nhận ra thật quá muộn màng. Chỉ hạnh phúc trong một khắc mà một khắc đó quá ngắn ngủi. Liên khẽ định trầm mình xuống, lao từ trên chiếc lan can tầng sáu của nhà nghỉ này xuống với một ánh mắt lệ.
An trong thoáng chốc như nhìn ra tất cả. Hắn cố gắng gượng để đứng lên với chút hơi tàn cuối cùng. Hắn hét to và cố gắng nói một cách rõ ràng:
"Anh đã nhận ra quá muộn, anh muốn nói với em thật sự bằng cả con tim này. Anh... đã yêu em ngay từ nụ hôn đó... lời anh nói đã muộn nhưng vẫn chưa phải là kết thúc có phải không...Liên em mau xuống đây đi, xuống đây và làm lại từ đầu với anh...".
"Đã quá muộn rồi An à...".
Liên khẽ mỉm cười trong nước mắt, cô ngừng lại một chút. Mắt khẽ nhắm lại, rồi từ từ không ngần ngại thả mình vào không trung. Em đã sống một cuộc sống vô vị, để rồi khi nhận ra mọi thứ thì nó đã chấm dứt. Liên khẽ nghĩ trong thâm tâm như vậy.
« Không !!! ».
An khàn giọng hét lớn lên một tiếng, chỉ một sai lầm mà hắn đã hại một cuộc đời người con gái. Chỉ vì muốn trốn tránh mà đã không biết rằng lời thề đã ứng nghiệm từ cái đêm Liên trao cho hắn nụ hôn đó. Nó sẽ đến nhưng chậm hơn mà thôi, nếu biết vậy thì thà rằng hắn cứ yêu Liên đi. Có lẽ sẽ có sự trừng phạt từ thượng đế nhưng ít ra không thảm khốc đến vậy.
...
Ba năm sau, kể từ ngày Liên chết An cũng nhận được giấy báo sức khỏe định kì trước đó trong vòng một năm. Hắn cũng đã bị mắc căn bệnh ung thư quái ác. Để rồi giờ đây hắn trốn tránh ra một hòn đảo nhỏ ít người qua lại. Hắn không muốn gặp người thân vì sợ rằng họ sẽ quan tâm một cách vô ích và hao tốn tiền bạc cho hắn mà thôi. Ung thư như hắn nghĩ đằng nào chẳng chết, chết một mình không làm khổ người khác mới là một cái chết đẹp. Còn hơn nằm trên dường bệnh ngày ngày chịu đau đớn nhìn những khoảng màu trắng, và những ánh mắt u buồn của người thân.
Cứ như vậy đi, cứ như này đi. Cứ coi như rằng hắn đã mất tích, rằng hắn đã chết rồi. Người thân hắn sẽ chỉ đau buồn trong một thời gian ngắn mà thôi chứ không phải chịu đựng thống khổ dài đằng đằng mấy năm trời.
An khẽ nhìn sóng biển lướt nhanh qua khi thủy triều dâng. Khóe mắt khẽ ứa những dòng nước mặn, miệng đau đớn khi nghĩ về Liên và thời gian đã qua. Thượng đế đã quá bất công khi trao cho hắn trái tim này, trái tim mang bảy màu sắc bị nguyền rủa... Hải Minh Phan.
Chúc các bạn thành công.
Nguồn sưu tầm.
Thơ hải minh phan.

Tim bảy màu (Thơ hải minh phan)

Tim bảy màu 
(Thơ hải minh phan).
An khẽ nhìn về phía xa nơi sóng biển vẫn như đang giận dữ thét gào. Sống ở trên cái hòn đảo cô quanh hiu hắt không một bóng người này thực sự rất buồn tẻ. Những người đi biển không biết khi nào mới trở lại.
Mang trong mình căn bệnh ung thư hiểm nghèo, An chỉ còn biết trông chờ vào số phận mà thôi. Hắn không biết khi nào thì mình sẽ chết, cái chết luôn cận kề. Trước đây hắn sống rất vui vẻ, một cuộc sống không có chút ưu tư hay lo âu gì cả. Mãi đến một ngày, hắn đã gặp được tình yêu của hắn, thứ mà hắn luôn mong đợi và háo hức suốt nhiều năm.
Hắn vẫn nhớ đinh ninh cái câu nói của lũ bạn trêu chọc hắn. "Ai mà yêu mày thì người đó phải thật có đảm lượng, mày có người yêu trừ phi mặt trời mọc đằng Tây nhé". Căn bệnh ung thư này cũng là gần đây hắn mới phát hiện ra mà thôi. Hắn ước gì mình chưa từng được biết rằng căn bệnh đó có tồn tại trong cơ thể hắn. Sẽ thật tốt nếu vẫn được sống những ngày tháng vui vẻ mà chết đi một cách đột ngột. Ít ra thì cho dù đến lúc chết hắn vẫn sẽ được hạnh phúc với cuộc sống.
Tất cả cũng chỉ tại hắn, hắn đã mắc phải một lời nguyền. Một lời nguyền mà đáng nhẽ ra hắn có thể tránh khỏi nhưng hắn vẫn cố đâm đầu vào. Hắn biết rằng mắc phải lời nguyền đó thì chắc chắn hắn sẽ gặp phải nguy hiểm, thậm chí là sẽ chết. Căn bệnh ung thư này không ai khác hắn khẳng định rằng là do chính lời nguyền đó đã gây ra. Chỉ bởi vì hắn đã... yêu.


....
"Hôm nay anh rảnh chứ? Có thể đưa em đi chơi không?".
Liên là một cô nàng nhí nhảnh đáng yêu nhất cái xóm trọ ở chỗ An ở. Phố Pháo Đài Láng là một nơi có nhiều ngõ ngách đi vào. Nơi này là xóm trọ tập trung của rất nhiều sinh viên các trường đại học xung quanh. Một số trường đại học nổi tiếng nhất cả nước Việt này cũng ở đây. Như là đại học Ngoại Thương, đại học Luật. Một số sinh viên của Học Viện Ngân Hàng cũng vì khá thích chỗ này nên cũng đến ở trọ.
Chính vì vậy, trọ ở khu phố này có thể nói là rất đông vui. Đa phần những ai mà yêu thích cuộc sống sinh viên thì đến đây để trọ là một lựa chọn không tồi.
Liên là sinh viên năm thứ hai của trường đại học Văn Hóa Nghệ Thuật Quân Đội. Một trường cũng ngay gần phố Pháo Đài Láng. Liên đã xin làm thêm ở một quán café gần trường, tình cờ An cũng làm trong quán café này. Vì vậy cả hai đã gặp nhau và mau chóng trở nên thân thiết.
Với vóc người cao ráo và khuôn mặt có thể nói là nhìn kĩ cũng khá đẹp trai. Tuy nhiên, tính cách của An lại không mấy hấp dẫn, hay phải nói là cực kì hấp tấp thì đúng hơn. Hắn khá gầy, nhưng bù lại hắn có một chiều cao lý tưởng. Nếu nhìn qua với vẻ bên ngoài thì An có thể nói là xấu thì đúng hơn.
Mọi chuyện nếu chỉ tệ hại như vậy thì chẳng nói làm gì cả. Với mọi thất bại và nhược điểm như vậy thì việc An kiếm được người yêu là rất khó. Hắn cao nên khi đi với những cô nàng thấp nhỏ thì nhìn lại càng chênh lệch hơn.
Vóc dáng của phụ nữ Việt thì thấp lắm, đa phần những cô nàng mà xinh xắn đáng yêu đều có thể nói là lùn. Mà kể cả là vậy, cũng chẳng đến lượt An. Người ta xinh đẹp như vậy tội gì phải để ý đến một thằng vừa gầy vừa xấu như hắn. Cho nên An trước giờ lại càng không dám làm cao, hắn không có ý định kiếm người yêu, hơn nữa điều kiện cơ thể cũng không cho phép hắn làm như vậy.
Vậy mà không hiểu vì điều gì mà Liên, với dáng người khá đẹp và chuẩn. Có thể nói cô đi làm người mẫu cũng khá hợp đấy. Lại cứ quấn tít lấy An bám chặt không dời, bất cứ khi nào An có thời gian rảnh là cô nàng lại lăng xăng chạy đến ríu rít như họa mi. Có lẽ là vì An có một cái tài lẻ, hắn có tài kể chuyện.
Liên mới đầu khi vào quán café này thì cũng không mấy để ý đến An. Một chàng trai vừa gầy vừa xấu lại lầm lì ít nói như vậy vì lí do gì mà Liên là một người con gái xinh đẹp dễ thương lại có thể để ý anh ta. Thế nhưng ngày qua ngày Liên lại càng bị cuốn hút hơn bởi anh chàng lạ lùng này.
Cứ mỗi tối kết thúc công việc phục vụ ở quán café như thường lệ. Mọi người trong quán lại ngồi lại một chút để nghe An kể những câu chuyện. Riết rồi thành quen, ai nấy đều nghiện những câu chuyện của hắn. Hôm nào không nghe hắn kể là trong lòng lại thấy bứt rứt không yên và thấy thiếu thiếu một cái gì đó.
Rồi đến một ngày Liên cũng không thể kìm nén được cảm xúc của mình. Liên thực sự bị cuốn hút bởi những câu chuyện của An, cô không thể dừng một phút nào chú tâm đến việc khác khi An kể chuyện. Mọi chuyện bắt đầu từ đó, Liên từ một cô nàng có thể nói là cao ngạo đã liên tiếp thay đổi những quan điểm của mình.
Lúc đầu thì chỉ là, ừ một chút thôi, nghe qua cũng có sao đâu. Rồi sau đó là những câu chuyện này cũng khá thú vị đấy, mặc dù hơi trẻ con một chút nhưng cũng rất hấp dẫn. Và cuối cùng là, tại sao hôm nay anh ấy không kể chuyện nữa nhỉ, câu chuyện hôm nay anh ấy kể sẽ là gì.
Dần rà Liên càng ngày càng chú ý đến An hơn, và bất chợt một lúc nào đó. Liên đã phát hiện ra mình đã quấn lấy An bất cứ khi nào anh chàng này rảnh rỗi.
Ba tháng, chỉ trong thời gian ba tháng suy nghĩ của Liên đã thay đổi khác hẳn. Không còn là một cô nàng chỉ biết suy nghĩ đến thân phận là phải hợp với anh chàng này hay anh chàng kia như trước nữa. Liên đã thực sự say nắng An từ lúc nào mà cô không hề biết. Đã nhiều lần cô đã đưa ra gợi ý đối với An để An tỏ tình với cô nhưng dường như anh chàng này thật sự ngốc nghếch.
Đến hôm nay thì Liên đã không chịu nổi và quyết định phải lôi An ra khỏi nhà dẫn hắn đi chơi. Cô sẽ đưa ra gợi ý và hành động một lần nữa, nếu hắn còn tiếp tục ngốc nghếch không nhận ra tình cảm của cô thì cô cũng sẽ không ngần ngại mà bày tỏ thẳng. Dù sao thì cô cũng không thể chịu được cảm giác khi An kể chuyện là lại có những người phụ nữ khác quấn lấy rồi. Nhiều lúc cô muốn lên tiếng trách cứ nhưng nghĩ lại cô chẳng là gì của An cả, vì vậy cô quyết định hôm nay sẽ giải quyết tất cả mọi chuyện.
An chở Liên ra một chiếc bờ hồ. Chiếc hồ này ở ven đường và cũng có khá nhiều người qua lại, gần chỗ An ở và cũng gần đường Pháo Đài Láng hơn. Ven hồ là một công viên được xây dựng rất đẹp với những chiếc ghế đá và vườn hoa được tỉa tót cẩn thận.
Hồ này có rất ít người lui tới như Hoàn Kiếm, vì vậy thỉnh thoảng chỉ có một số người qua lại dừng chân nghỉ một chút. An thích đến hồ này vì hắn cảm nhận thực sự được sự tĩnh lặng của nó. Một cảm giác thư thái hắn cảm nhận được mỗi khi dừng chân ở đây. Nó cũng là một nguồn giúp hắn sáng tác không hề nhỏ để tạo ra những câu chuyện hấp dẫn người nghe từ trước đến nay như vậy.
"Hôm nay anh sẽ kể cho em nghe một câu chuyện nhé, nhưng em phải hứa là anh kể xong thì sẽ không được rơi nước mắt đâu đấy?".
An khẽ nói và mỉm cười nhìn Liên rồi từ từ ngồi xuống chiếc ghế đá ven đường, chừa lại một góc vừa đủ khoảng cách cho hắn và Liên cách một đoạn. Hắn không muốn ngồi quá sát Liên vì như vậy hắn sơ rằng hắn sẽ không thể kiềm chế được cảm xúc.
Dù sao thì một người con trai chưa từng yêu như hắn nếu chỉ cần được tiếp xúc với một người con gái gần một chút thôi là tim đã đập nhanh rồi chứ chưa nói đến có khả năng sẽ xảy ra một chút va chạm nhỏ.
Liên như đoán biết được ý định của An, nhưng kệ, cô biết thừa đấy nhưng vẫn ngồi xuống rất sát An. Sát đến mức mà tay và đùi cô thậm chí đã chạm vào người hắn. An khẽ đỏ mặt và vội xích ra xa một chút, định tiếp tục nói thì Liên lại nhìn hắn như khiêu khích tiếp tục nhích lại gần. An chỉ thở dài một cái lắc đầu cười nhẹ, hắn phát hiện ra thêm một cá tính mới của cô nàng này là thực sự bướng bỉnh.
An cất giọng và bắt đầu mở ra thế giới câu chuyện của mình. Liên thích nhất là lúc này, mỗi khi chất giọng của An cất lên là cô như chìm vào cảm xúc lắng đọng của câu chuyện. Cô đã nghiện cái giọng này của An mất rồi, cái giọng đã như đưa cô vào thế giới của những câu chuyện. Được sống và tận mắt theo dõi nó.
- Câu chuyện mang tên 'Truyền Thuyết Những Trái Tim Bảy Màu'. Ở một vương quốc nọ có một vị vua trẻ. Ông ta là một người rất giàu có và không thiếu bất cứ một thứ gì, chỉ có một thứ duy nhất mà ông ta vĩnh viễn không bao giờ có thể có được. Và đó chính là Tình Yêu. Tại sao lại như vậy, câu hỏi được đặt ra khiến tất cả mọi người ở vương quốc khác đều cảm thấy rất đỗi khó hiểu. Với địa vị như của vị vua đó thì đáng nhẽ ra đã phải có vô số mối tình vắt vai. Không những vậy lại còn là những câu chuyện tình thật đẹp với một vị vua, không lí nào mà các cô gái lại từ chối sự hấp dẫn về tiền tài và địa vị của vị vua đó cả.
Câu trả lời duy nhất được đưa ra là từ những người dân của vương quốc. Vị vua trẻ từ khi sinh ra đã mang một số mệnh, một số mệnh bởi trái tim của ngài. Thượng đế khi tạo ra con người đã không lường trước được mọi việc. Đôi khi ngài cũng có một vài sai sót vì sự sáng tạo muốn thay đổi một con người không giống như bình thường. Thượng đế muốn tạo ra mỗi con người có một màu sắc trái tim riêng. Tương tự như số mệnh của người đó phải gánh chịu. Như người có trái tim màu tím sẽ vĩnh viễn không bao giờ được to lớn. Người có trái tim màu vàng vĩnh viễn không bao giờ giàu có, người có trái tim màu hồng thì sẽ không thể thấy thế gian như bình thường mà toàn bộ chỉ là một màu bất kì. Người có trái tim màu đen sẽ phải hứng chịu sự cô đơn ghẻ lạnh của mọi người. Người có trái tim màu xanh dương sẽ không bao giờ có thể ngước nhìn lên bầu trời. Người có trái tim màu xanh lá sẽ không thể nhớ được quá khứ tươi đẹp. Người có trái tim màu trắng thì sẽ phải mang một hình thái xấu xí suốt đời.
Thượng đế khi tạo ra những trái tim và những số phận thì rất hài lòng. Nhưng rồi một ngày người nhận ra những con người mang trái tim và màu sắc như vậy thì sẽ phải chịu bất công gấp nhiều lần người bình thường, những người đó thường trách than thượng đế khiến ngài không thể chịu nổi. Vì những trái tim ngài đã làm ra rất nhiều nên không thể xóa bỏ nó. Ngài chỉ có thể nặn những con người đó sinh ra chậm hơn một chút chứ không thể phá hủy những trái tim đó được.
Cuối cùng, vì để thay đổi sai lầm của mình. Thượng đế đã quyết định ghép tất cả những trái tim đó lại thành một và chỉ để cho người có trái tim màu sắc khác biệt kia hứng chịu duy nhất một số phận đau khổ. Trái tim đó chính là trái tim có bảy màu sắc, số phận đó chính là người đó vĩnh viễn không thể có Tình Yêu. Nếu một khi người đó yêu thì sẽ phải hứng chịu lời nguyền của số phận, sẽ phải chết hoặc mang trong mình căn bệnh nặng không thể chữa khỏi, hoặc cũng có thể là sẽ hại người đem lại Tình Yêu cho người đó. Và cũng có thể là cả hai.
Và tình cờ, số phận đã giáng xuống vương quốc khi vị vua này biết mình vô tình là một trong những con người mang trái tim bảy màu mà thượng đế vẫn đang tiếp tục nặn. Cả một cuộc đời vị vua này không dám tiếp cận với bất cứ một người phụ nữ nào. Ngài sợ rằng một khi làm như vậy sẽ mất đi tính mạng và không những vậy còn đem nguy hiểm đến cho người yêu mình.
Nhưng nữ thần số mệnh đã thực hiện một trò đùa khiến cho vị vua buộc phải mắc vào lời nguyền. Vì tức giận nữ thần băng giá hiện thời vì đem lại quá nhiều mùa đông khiến số phận luôn không thể kiểm soát. Nữ thần số phận đã dùng quyền năng của mình khiến cho vị vua trẻ gặp được nữ thần băng giá trong một mùa tuyết lớn lúc ngài đi săn.
Vị vua trẻ đã không thể kiềm chế được khi vừa nhìn thấy nữ thần băng giá vì nàng quá đẹp. Người con gái đầu tiên trong đời ngài nhìn thấy cũng là người con gái đã cướp đi trái tim yêu đương nóng bỏng của ngài. Nữ thần băng giá cũng lập tức say đắm vị vua trẻ bởi vẻ hào nhoáng của ngài. Cả hai chỉ nhìn nhau thoáng chốc không một tiếng nói được cất lên nhưng đã thật sự yêu đối phương từ lúc nào rồi. Hải Minh Phan.
Chúc các bạn thành công.
Nguồn sưu tầm.
Thơ hải minh phan.

Cực đông 2 (Thơ hải minh phan)

Cực đông 2 
(Thơ hải minh phan).
5h30 cả đoàn đã có mặt đông đủ tại bến xe miền Đông đi Tuy Hòa (Phú Yên). Trong thời gian đợi xe, mọi người giao lưu một chút. Hân lơ ngơ đứng cạnh An nhưng cũng thấy hay hay vì coi mọi người đều mặc áo tổ quốc nhìn thật ấn tượng. Đỏ rực một góc sân chứ chẳng đùa. Đội An lần này đi có tám người: năm nam, ba nữ. Nhưng có hai nam mới đi cùng nhóm An cũng là lần đầu tiên do nhỡ nên ghép đoàn. Nghe nói một bạn là hotboy lớp Lý tên Huy, một bạn tên Trung, bằng tuổi. Còn lại là Tiến "đẹp trai", Phúc "còi", Minh "béo", Thảo "xù" đều là bạn thân trong nhóm phượt của An.
Lên xe, An nháy mắt với Hân, ra hiệu chọn ngồi cạnh một trong hai bạn nam. Hân lườm, đòi ngồi cạnh An. An kệ Hân, te tởn ngồi cùng với bạn trong đội. Cuối cùng, Hân bị An xếp ngồi cạnh Huy với cái cười đầy nham hiểm. Hân ngồi cạnh cửa sổ, cứ miên man nhìn ra ngoài ô kính.
- Bạn tên gì? Mình tên Huy. Huy phá tan bầu im lặng.
- Mình tên Hân.
- Ơ, cùng chữ H nè. Hân là bạn thân của An à? Hân đi phượt nhiều chưa?
- Hân...đây là lần đầu tiên.
- Ủa, bạn thân của An mà không đi cùng An bao giờ hén. An nổi tiếng trong đội phượt ở trường mà.
- Uhm, Hân sợ mình yếu, không có theo mọi người được.
- Lo chi, có Huy với mọi người mà. Đi vài lần rồi quen. Đi phượt vui lắm. Hân cứ đi là sẽ thích thôi. Thật đấy. Huy vừa nói vừa cười hiền.
...
Những lời thoại cứ thế miên man cho đến khi xe dừng xuống mà Hân thấy sao nhanh quá. Lâu lắm rồi, Hân mới lại nói chuyện nhiều với một người con trai lạ như vậy. Lại còn ba hoa bao nhiêu thứ nữa chứ. Chắc người nào đi phượt nhiều cũng dễ gần như vậy. À mà không, chắc mấy bạn hotboy hay kiểu dễ gần thế để đốn tim mấy bạn nữ. Hân nghĩ. Mà kể ra, Huy cũng đẹp trai thật. Nghe An nói trước lúc đi, hình như Huy còn học siêu giỏi, đàn hay, hát hay lắm nữa thì phải. Mà lại còn chưa có người yêu nữa chứ. Lúc đi, An đã nháy mắt Hân :"Hoàng tử kìa, hơn đứt Phong phiếc cũ kĩ nhà mày, cố lên, chinh phục cho taoooo", "Gấu ở phía trước. Tấn công!!!". Hân nhéo tay An. Cái gì An cũng trêu Hân được. Vô duyên đến sợ. Hân chả bao giờ với tới mấy người kiểu đó được. Hân nghĩ. Mà tự nhiên Hân lại thấy nhớ Phong quá. Cũng lâu rồi, Phong mất liên lạc với An. Tại sao? Tại sao Phong lại làm thế? Tại sao lại bỏ Hân ở lại dưới gốc phượng vĩ...buồn như thế.
Xuống xe, cả đoàn bắt xe ôm xuống Đầm Môn rồi đi bộ tìm đường đến Mũi Đôi. Cả đoàn gửi đồ ở nhà chú Mường Hái một cách dễ dàng, may nhờ có Huy với Trung khéo ăn nói và thông thạo đường. Thấy bảo Huy với Trung cũng chưa đi cung này, nhưng trước khi đi, Huy với Trung đã tìm hiểu rất kĩ càng về nó rồi. Nên mọi khó khăn hình như không còn thành vấn đề.
Dưới cái nắng ngang ngửa đến cháy người của Phan Rang, lại lết trên vai chiếc ba lô nặng trĩu đủ các đồ An đã chuẩn bị sẵn, mới đi được gần như một tiếng đồng hồ, Hân đã lử đử hết cả người. Quay sang, Hân vẫn thấy mọi người đang hào hứng lắm, ý chí gần như chưa bị nhụt đi chút nào.
- Mày sao thế Hân? Mệt hả? An hỏi.
- Không sao. Đi tiếp đi.
- Mọi người cứ đi đi. Để tui với An đi cạnh Hân cho. Trung lên tiếng.
Hai tiếng sau.
- Ơ. Hâaannnnn...
...
- Hân? Hân sao thế? Tỉnh lại đi. Tỉnh đi. An như vỗ liên tục vào người và mặt Hân.
-Lấy nước tạt lên mặt An đi. Huy nói.
Thảo, Tiến, Minh, Phúc đều lo lắng và ái ngại nhìn Hân. Lúc đầu, mọi người cứ nghĩ là sự cố bất ngờ. Sau mới biết, vì đây là lần đầu tiên đi phượt, cung này cũng khó mà Hân lại không rèn luyện thân thể trước nên không tránh khỏi tình trạng này. Tất cả bắt đầu quay sang trách An. An là người rủ Hân đi, cũng biết rõ thể trạng của Hân trong chuyến đi lần này, vậy mà...
Thực sự, khi tham gia cung này, An chỉ muốn để Hân thử thách một chút, trải nghiệm một chút, quên buồn đi một chút. Không ngờ Hân yếu đến vậy. Một phút ngẫu hứng, An đâu nghĩ kết quả lại ra nông nỗi này. Nhà Hân lại đang có chuyện buồn nên An mới muốn lôi Hân đi...Đúng là...muốn làm người tốt thật là khó. Không ai hiểu An trong tình cảnh này.
- Mọi người đừng trách An nữa. Điều cần làm là làm sao để Hân có thể cùng chúng ta đi tiếp chặng đường gian khổ này? Trung lên tiếng.
Vừa hay Hân tỉnh. Nhưng người như sợi bún, rã rời. Mặt Hân phờ phạc nhìn mọi người.
- Ơ này. Hân tỉnh rồi này. Hay mình thay nhau dìu Hân đi. Huy lên tiếng.
- Chắc chẳng còn cách nào khác. Thảo xù nói. Mặt không vui lắm.
Vậy là năm người con trai vừa đi vừa thay nhau dìu Hân. Đúng là không cái khổ nào như cái khổ nào. An thì cứ như mình có lỗi, không xun xoe nói chuyện cười đùa nữa, chỉ lặng lẽ đi sau, ai mỏi thì cầm đồ giúp một tay để mọi người dìu Hân.
Trong cái nắng mệt đến lả người ấy, Phong xuất hiện.
Phong xuất hiện trong nỗi nhớ của Hân.
Nếu biết Hân đi, Phong sẽ không để Hân đi đâu. Thay vào đó, Phong sẽ chở Hân lên cầu Ánh Sao hít gió trời sáng sớm. Sẽ chở Hân đến gốc phượng vĩ duy nhất còn sót lại gần trường cấp 2 ở quận 4 ăn kem và đàn cho Hân hát.
Hân có nhiều bạn nam mến lắm. Nhưng Hân chỉ thích mình Phong. Phong không học giỏi, cũng không đẹp trai, nhưng duyên lắm. Cái cách đối xử của Phong luôn khác những bạn nam khác với Hân. Phong luôn biết cái gì mới là tốt nhất cho Hân. Giá mà gia đình Phong không tan nát? Giá mà Phong không phải chuyển về nhà nội ở Bình Dương để học? Giá mà...
Lết qua đồi cát, hết dốc này rồi tới dốc khác,mãi ko thấy điểm dừng chân đâu, cứ nghĩ là đến một lúc nào đó, mình sẽ nằm gục trên cái đồi cát này mất. Có nhiều người đã bỏ mạng trong hành trình chinh phục cực Đông rồi. Biết là khó khăn, nhưng thực sự, nó khó hơn tất cả mọi người tưởng rất nhiều, vượt xa những gì nghĩ lúc ban đầu.
Mọi người đều đã rã rời. Tất cả nghỉ chân uống nước. Cả đội nằm vật ra đồi cát, trùm khăn lên mặt.
- Sau lần này, Hân phải cảm ơn Trung như thế nào đây nhỉ?
Trung lên tiếng để không khí vui tươi trở lại. Mệt cộng với sự cố của Hân hình như đều làm mọi người không vui cho lắm.
- Kìa Hân, cảm ơn Trung như nào đi chứ...Trung là người dìu mày nhiều nhất đấy...An hùa theo.
- Ơ. Hân...Hân...Để về Sài Gòn, Hân mời Trung kem dừa nhé.
Cả đội nhao nhao.
- Ơ thế tui thì sao Hân? Tui cũng dìu Hân mà. Thiên vị..thiên vị...Phúc còi lanh chanh.
- Hân...còn Tiến nữa...mời Trung kem mà không mời Tiến là không được đâuuuuuu. Tiến lại còn đẹp trai hơn Trung nữa chứ?
- ...Vậy về Sài Gòn, Hân mời tất cả, mời tất cả, được không?
Bầu không khí tự nhiên dễ thở đi rất nhiều. Khác hẳn với lúc nãy. Hân thầm cảm ơn Trung vì đã giúp Hân gần hơn với mọi người, bớt áy náy hơn.
- Mà này, Hân có người yêu chưa nhỉ? Trung buột miệng hỏi.
- "Hân chưa có đâu". Hân chưa kịp nói An đã nhanh nhảu.
- Ơ, Hân xinh vậy mà chưa có người yêu á? Trung cũng chưa có người yêu này. Trung đùa.
- ...tui, tui cũng chưa có người yêu này...Cả đội lại bắt đầu.
- Tui nhận trước, Hân nhận lời tui ròi, Hân nhỉ, nhỉ? Trung lên tiếng đòi quyền lợi.
Hân chỉ cười hiền. Nghĩ mấy đội phượt này cũng toàn người vui tính. Chắc chuyến này đi không phí rồi. Về chắc phải mời kem con An rồi.
Sau một hồi bàn luận, Trung thắng. Từ lúc ấy, cả đội ghép Hân với Trung là một đôi. Có mỗi Huy là không tham gia vào. Cũng phải, Huy là hotboy cơ mà. Gì cũng có giá chứ. Sao mà đùa mấy kiểu đó được đâu.
Tiếp tục chặng đường...Tình thần mọi người đã khá hơn rất nhiều nên mọi khó khăn cũng không cản bước được khát khao chinh phục của các thanh niên nữa. Kể cả Hân. Hân cũng cảm thấy đỡ mệt sau mấy phút nghỉ ngơi và có thể sẵn sàng lên đường. Tuy nhiên, đôi lúc mệt quá, Trung vẫn phải dìu. Sau năm tiếng lết hết đồi cát này tới đồi cát khác, cộng thêm ba tiếng băng qua rừng cây, leo lên dốc cao rồi lại xuống, thì cuối cùng cũng tới Bãi Rạng- là điểm dừng chân cắm trại, cách cực đông một đoạn nhảy. Cả đội hì hục dựng lều trại. Mệt nhưng vui.
Đêm hôm ấy, cả đoàn ngồi quay quần bên bếp lửa tự chế cùng đống thịt nướng mù mịt khói và ngắm trăng. Trăng sáng vằng vặc. Cảm giác mọi thứ thật nhẹ nhõm và dễ chịu. Còn xua tan cả cơn đói run người trên đường khi chỉ được ăn nửa cái lương khô. Còn lại toàn nước trong bụng.
- Hát đê! Hát đê bà con! Huy khởi xướng.
- Ờ. Hát đê. Phải hát chứ. Cả đội hùa nhau.
- Kể có một cây đàn ghi – ta ở đây thì tuyệt biết mấy nhỉ. Thảo xù lên tiếng.
Huy chạy vào trong lều. Lôi từ ba lô ra một cây đàn ghi-ta bé xíu.
Cả đội trầm trồ.
- Ông Huy này ém hàng kĩ quá nhỉ. Bảo sao mà thấy túi của hắn to hơn túi của mọi người. Hóa ra là...
Tối ấy, cả đoàn vừa ăn vừa nghêu ngao hát. Trong bữa ăn, sau khi phân chia, Trung mang trọng trách là người yêu Hân thì phải nhiệt tình gắp đồ ăn cho Hân. Huy gắp cho An. Tiến gắp cho Thảo. Còn Minh béo với Phúc còi không có đôi thì tự gắp cho nhau. Minh với Phúc mặt méo xệch làm cả đoàn cười nghiêng ngả. Vừa ăn vừa hát. Hào hứng nhất là mấy bài hát về Tổ Quốc. Nghĩ đến cảm giác ngày mai được đón ánh bình minh đầu tiên trên dải đất hình chữ S quả là điều không còn gì tuyệt vời hơn nữa. Lần đầu tiên Hân cảm thấy thoải mái như lúc này. Sau nửa năm. Nửa năm không có Phong, chưa lúc nào Hân cảm thấy thoải mái như bây giờ. Hân đang dần thấy câu nói của Huy.. cũng đung đúng. Bảo sao mà con An mê phượt thế. Ăn no hát say, mọi người thu dọn đồ, nghỉ ngơi để ngày mai chuẩn bị lên đường sớm. Còn lại mình Hân vẫn ngồi đó ngắm trăng một mình.
- Hân vô ngủ đi không mệt. Mai còn đi sớm nè. Mai đừng ngất nữa đấy nhé. Thảo chọc rồi chui vô lều. Trước khi vô không quên ném tràng cười rũ rượi cho Hân.
- Hân nhớ rồi. Thảo vô trước đi. Hì.
...
- Sao Hân không vô ngủ?
- À Hân muốn ngắm trăng một xíu nữa. Trung cứ vô trước đi.
- Vậy Trung ngồi ngắm trăng với Hân, được chứ?
-...
- Hân đang nhớ ai sao?
- Không. À uhm...Hân không biết...
- Trung không biết Hân đang nghĩ gì. Chỉ cảm giác Hân đang buồn. Đừng buồn vì những chuyện đã qua nữa Hân nhé. Vui lên, mọi thứ tốt đẹp sẽ đến. Như Trung này. Sau khi mẹ Trung mất, Trung buồn lắm. Nhưng còn không bằng cảm giác phải đón nhận một người mẹ mới với hai em trai không phải ruột thịt của mình khi mẹ Trung mới qua đời nửa năm. Nhưng rồi, mọi thứ sẽ ổn thôi, Hân à. Đi, mọi thứ sẽ nhẹ nhõm hơn. Ý Trung là mở lòng ấy.
- Hân sẽ nhớ. Trung này...
- Gì vậy Hân...
- Những người yêu nhau rồi sẽ trở về bên nhau. Trung có tin vậy không?
- Nếu yêu nhau, họ sẽ không tìm được lý do rời xa nhau đâu Hân à.
...
- Trung hơi vô duyên xíu. Nhưng mà Trung muốn nói. Hân đừng cười cơ.
- uhmmmmm...
- Nếu Hân chưa có mến ai, thì cho Trung một cơ hội quan tâm Hân nhé.
...
- Hân không cần nói gì. Chỉ là Trung cảm giác muốn làm bạn với Hân thôi. Trung thích đôi mắt của Hân lắm. Không hiểu sao nữa. Chỉ cảm giác nó buồn và Trung muốn che chở cho nó. Nếu làm Hân khó nghĩ thì Trung xin lỗi nhé.
- ...
- Thôi vô ngủ đi Hân, muộn lắm rồi. Mọi người ngủ hết rồi ấy. Cứ coi như Trung chưa nói gì nhé.
Vừa vào lều. An đã lôi Hân ra ngoài.
- Sao, thế nào? Trung vừa nói gì với mày thế? Hình như Trung thích mày sao ấy.
- Đâu có. Trung bảo tao đi ngủ sớm thôi. Hân giấu nhẹm.
- Điêu. Tao với mọi người nghe lỏm thấy Trung bảo thích mày rồi. Đừng chối. Chết rồi. Có đứa mất mấy chầu kem. Ố la la...Đấy, bảo đi là có "gấu" mà không tin. Trung cũng đc đấy. Không đẹp trai như Huy nhưng mà có vẻ tâm lý phết. Mà bữa ăn, tao thấy Trung toàn gắp thịt nạc cho mày, nó ăn mỡ đấy. Thế được rồi. Haha.
- Mày điên à. Tao với Trung là bạn thôi. Mà gì? Mọi người nghe thấy sao? Xấu hổ quá đi mấttt...
- Ố la la...Hô biến tên "Phong xấu xa" đi...ố la la đi ngủ đii...
Hân trằn trọc mãi không ngủ được. Lần đầu Hân ngủ lều kiểu này. Hơi không quen. Quay sang thấy tất cả ngủ ngon. Minh béo còn ngáy khò khò nữa chứ. Buồn cười quá.
Lẳng lặng đẩy nhẹ cái chân gác lên người mình của An, Hân chui ra khỏi lều. Uầy! Trăng vẫn sáng quá. Sáng hơn cả những đêm trăng rằm ở quê. Hân chưa bao giờ thấy trăng lại đẹp đến vậy. Hân coi đồng hồ. 3h sáng rồi. "Vậy mình sẽ thức đến sáng ngắm trăng vậy". Hân nghĩ...
My love has gone away,
quietly after a hundered days.
This is what's she has always said she won't stay
for more than what she can repay.
...
I can still hear her say there
that I'm not hearing tender play
The day she let me kiss her was a display,
of love to those who she betray.
Hân ngạc nhiên quay lại. Huy nhẹ nhàng mỉm cười.
- Sao Huy không ngủ đi?
- Thấy có người khó ngủ, có tâm sự, lại còn hát hát, tui phải dậy hát cùng chứ? Sao để một người hát một mình được. Hè hè.
- Mấy hotboy hay kiểu sến sẩm vậy đó hả?
- Sao lúc nào Hân cũng ác cảm với tui thế nhỉ? Tự nhiên mặt Huy buồn buồn.
- Ơ. Hân đâu có. Mà...
- Mà mà cái chi. Bỏ mấy cái thứ hotboy hot bủng gì đó đi đi. Tui cũng bình thường như mọi người thui.
- Hotboy không thích thích làm người bình thường. Chi kì zậy?
- Hotboy hay không không quan trọng. Quan trọng là tìm được người hiểu mình. Mấy thứ danh hiệu đó làm có ai muốn gần tui đâu.
- Thấy bảo Huy nhiều bạn nữ trong trường thần tượng lắmmm...
-...Thôi bỏ đi, đêm nay tui đàn cho Hân hát nhé. Hát đến sáng, được không?
- Chơi luôn. Hì hì. Mấy khi được hotboy đàn cho cơ mà.
- Đấy, lại thế.
-...
- Hân này...
- Ơ. Sao cơ?
- Hân có ấn tượng gì về Huy? Nói Huy nghe được không?
- Hình như mấy hotboy hay thích người khác nói về mình vầy nhỉ? Tui á. Tui thì ngoài mấy thứ mọi người hay khen Huy ra chắc tui thấy Huy dễ gần. Hết rồi.
- Tui dễ gần thế có muốn gần tui khônggggg?
- Á á. Dám chọc tui hả. Đồ hotboy sến sẩm. Đã vậy còn hay chọc người khác. Chết nè. Chết nè. Hân chạy quanh lều đòi đấm Huy.
- Người xinh mà đấm đau thế.
- Người xinh là không được đấm đau mà phải đau hơn hả? Hân hả hê cười trên cái mẹt nhăn nhó của Huy.
- Ý tui là không được đấm đau với tui.
- Vì sao?
- Vì vì...tui là hotboy mà.
Hân cười sặc sụa. Đuổi Huy đấm thêm trận nữa.
***
Sau khi ăn sáng, cả đoàn chuẩn bị hành lí lên đường. Trung chạy ra đi cạnh Hân như một cặp đôi. Cả đoàn không ngừng trêu Hân đến đỏ mặt. Chỉ có Trung là thấy vui vui trong lòng.
Hân liếc An. An nháy mắt rồi cười tủm tỉm. Giữa cả đoàn, tự nhiên Huy quay về phía An. Cùng lúc An cũng nhìn qua Huy. Bắt gặp ánh mắt hơi buồn của Huy, tự nhiên Hân thấy sao sao đó. Một giây tự nhiên chột dạ.
Hân vội quay đi. Không. Chắc chỉ là cảm giác. Hân tự nhủ mình với Huy hay Trung cũng chỉ là bạn. Không nên có gì cả trong chuyến đi này. Không nên...không nên...không cho con An ăn kem được.
Khác với những hành xác của ngày hôm qua, hôm nay, mọi người đều rất vui vẻ và hào hứng băng qua các ghềnh lên xuống từ Bãi Rạng để đến được Mũi Đôi. Tuy đây cũng là một chặng khá vất vả tiếp theo. Nhưng với sự sẵn sàng và một tinh thần thép,cộng thêm sự đòan kết, đoàn của An đã không quá khó khăn để chạm tay vào cục inox chóp Mũi Đôi.
Trong suốt chặng đường, lúc nào Hân cũng có Trung bên cạnh, đỡ để lên xuống các ghềnh. Trung còn hay pha trò làm cả đoàn mệt nhưng cười tới bến. Chỉ riêng Huy là ít nói nhất. Mà cũng không hiểu vì sao, thỉnh thoảng Hân cứ hay quay sang lén nhìn Huy. Mặt Huy lúc buồn cũng thật đẹp trai. Còn pha chút gì đó bụi bặm của tuổi trẻ đi và trải nghiệm. Có phải Hân cũng bị vẻ đẹp trai, tài đánh đàn, hát hay đêm qua làm "ảnh hưởng"?
Phong của Hân ngày xưa cũng đàn hay lắm. Phong hay đàn cho Hân hát bên cây phượng vĩ to nhất trường cấp 2 quận 4. Bây giờ cây phượng bị chặt đi để mở rộng trường rồi. Phong cũng như cây phượng ấy. Phong đi rồi. Đi thật rồi.
Phong thích Hân từ hồi hai đứa còn chung cấp 3. Tầm ấy vào khoảng giữa năm lớp 11, sau khi biết Phong chơi đàn giỏi, Hân mê lắm. Sự hồn nhiên của những cô gái áo trắng luôn bị những cây đàn chinh phục, dù cô gái ấy có bao nhiêu người thích đi chăng nữa. Hân với Phong thành một đôi từ đấy. Nếu như gia đình Phong không có chuyện, bố Phong không vỡ nợ, mẹ Phong không đi theo người khác thì Phong đã không phải vào Bình Dương ở với bác họ. Nếu Phong không bị suy sụp tinh thần, thì giờ này...Phong với Hân chắc vẫn là một cặp được nhiều người ghen tị lắm.
Lần cuối cùng, Phong hẹn Hân dưới cây phượng vĩ. Hồi đó đúng mùa hoa phượng. Hoa phượng đỏ rực trời. Gió hiu hiu thổi nhẹ vạt áo Hân.
Phong đàn cho Hân hát bài cuối.
Phong nói lời chia tay Hân.
Hân khóc.
Hân nói Hân đợi Phong.
Phong nói Phong thích đôi mắt của Hân. Vì thế Hân đừng khóc vì Phong.
Để Phong đi.
Hân chết lặng dưới gốc phượng. Trên tay vẫn là cây đàn của Phong.
***
Vào đến Bình Dương. Hân vẫn cố liên lạc với Phong. Phong chỉ thỉnh thoảng gửi lại một mẩu giấy, hoặc một quyển sách mà Hân thích.
Hân nói. Phong chia tay Hân. Nhưng Hân không đồng ý. Không đồng ý thì không gọi là chia tay được. Hân cứ cố chấp như thế suốt hai năm. Cứ lặng lẽ chờ đợi dù chỉ là những mẩu tin của Phong trong suốt hai năm. Cuối năm hai đại học, Phong cắt đứt hoàn toàn liên lạc với Hân. Cũng thời gian ấy, bố Hân không may tai nạn qua đời. Hân đau đớn. Hân khóc. Hân ôm An khóc như mưa.
Cùng một lúc. Hân chịu hai nỗi đau. Hân mất hai người đàn ông. Hai người đàn ông quan trọng nhất trong cuộc đời Hân.
Cho đến giờ, mỗi khi nghĩ lại, Hân lại đau nhói.
Hân tìm bố. Hân tìm Phong. Trong vô vọng.
An bảo Hân bảo lưu học để mọi thứ nhẹ nhõm hơn. Hân bướng bỉnh không chịu. Hân vẫn học. Chỉ là không biết tâm hồn mình có ở sách vở nữa không. Có thời gian, Hân bỏ học. Hân đi, đi thật nhiều. Đi tìm bố, tìm Phong. Đi đến nỗi, gió cát, bụi đường Sài Gòn làm khô cả khóe mắt. Nhưng rồi, Hân lại trở về. Trở về trong vòng tay An. Chỉ An mới không bỏ rơi Hân như thế.
Đêm ngồi đàn với Huy, Hân đã có cảm giác. Cảm giác một cái gì đó xuất hiện. Rồi lại sợ nhỡ nó lại mất đi. Tiếng đàn của Huy có cái gì xa xôi lắm. Hân chưa biết nhiều về Huy ngoài danh hiệt hotboy. Nhưng Hân cảm giác, Huy cô đơn, cô đơn lắm. Huy nói Huy cần một người hiểu mình. Có lẽ Hân hiểu nhưng giả vờ không biết.
- Hân có biết vì sao Huy lại ra đây ngồi hát với Hân không?
-...
- Huy sợ lắm. Mỗi lần nhìn vào mắt Hân, Huy sợ lắm. Nó cô đơn đến đáng sợ. Nó khiến Huy cảm giác như cái vực thẳm cũng đang tồn tại trong Huy vậy. Huy đi là để không còn phải nghĩ gì nữa...Còn Hân...
-...Hân không biết Phong giờ thế nào? Phong ra sao nữa...
-..Phong...Phong rồi sẽ ổn thôi. Hân phải nghĩ cho bản thân nữa chứ...
- Hân biết nhưng mà...
- Lại mà...
- Ở bên Huy, Hân nhé.
- Còn...còn Trung..g..g
- Tình cảm sao có thể nói được Hân. Hãy cứ để trái tim cảm nhận.
- Hân không phù hợp với Huy đâu...
- Vì saooooo...
- Hân không biết...
Con người ta nhạy cảm lắm. Cảm giác luôn khiến người ta thấy sợ hãi.
Cảm giác bị từ chối cũng là một trong những cảm giác đáng sợ ấy.
***
Khoảnh khắc cả đoàn đặt chân lên cục inox thật là hạnh phúc. Cảm giác được đón ánh nắng đầu tiên chiếu vào Việt Nam nó tuyệt vời lắm. Tuyệt vời đến không diễn tả nổi. Cảm giác đến sau này, khi trở về rồi, mỗi lần nghĩ lại, vẫn đều xúc động đến ngỡ ngàng. Đêm trước, Hân nghĩ đêm trăng đó là cảnh đẹp nhất Hân từng thấy. Không ngờ cảm giác đón bình minh, lúc mặt trời xuất hiện thật nhanh mới là tuyệt đẹp nhất. Trong sự reo hò hạnh phúc của tất cả mọi người, Huy đứng cạnh Hân. Không biết bằng cách nào, tay Hân đã nằm gọn trong tay Huy.
-"Hân có 10 giây để quyết định nắm hay bỏ tay Huy". Huy thì thầm vào tai Hân.
- 10,9,8,7,6,5,4,3,2...
Hân đột nhiên siết chặt bàn tay Huy.
Cảm giác như sợ mất đi một thứ gì đó quan trọng thêm một lần nữa.
Huy nắm chặt thêm nữa bàn tay nhỏ bé của Hân.
Vào chính giây phút ấy, Hân nhận ra một khung cảnh nữa còn đẹp, đẹp hơn cả đêm trăng cùng Huy hát, đẹp hơn cả khoảnh khắc bình minh trên cực Đông. Đó chính là cảm giác "cùng ai đó" làm tất cả những điều tuyệt vời ấy.
Và cũng chính giây phút ấy, Hân tìm lại được mình. Hân tìm thấy Hân của ngày xưa. Hân sẽ sống tốt, sẽ hạnh phúc, hạnh phúc với những điều mình đang có. Nó không còn là thử cảm giác đi xa, thử cảm giác chạy trốn, thử cảm giác quên đi Phong, thử cảm giác quên đi những nỗi buồn, thử cảm giác tìm kiếm một hi vọng...mà nó là sự chấp nhận, sự vượt lên, sự trải nghiệm đáng quý. Hân biết, Hân sống tốt, mới là điều Phong vui nhất.
- Cùng Huy đi thật nhiều chặng đường nữa, Hân nhé.
Hân cười hiền. Đôi mắt buồn tự nhiên rạng rỡ hẳn.
- Eo ơi. Xấu quá. Nhưng ở bên tui, người xấu cười cũng thành xinh hết.
- Gì. Lại chọc tui. Tui đấm chết nè.
Bao lâu rồi? Bao lâu rồi đôi mắt ấy mới biết cười đẹp đến như thế.
- A.a.....a...aa....aaaa...
- Bắt quả tang rồi nhé. Đứng trên Mũi Đôi mà dám hú hí với nhau lại còn cầm tay cầm chân cầm các kiểu nữa chứ.
Minh béo với Phúc còi lập tức diễn lại cảnh tượng đấy. Cộng thêm cả màn cầu hôn tự chế tạo với quà cầu hôn là một lá cờ Việt Nam. Cả đội cười như Việt Nam đá bóng thắng trận.
Chỉ có Trung buồn. Trung quay đi.
-"Con quỷ nè. Mày được lắm. Về Sài Gòn mổ heo khao kem tao cả tháng nhá. Một bữa không chịu đâu". An toe toét.
...
- Trung...Trung...Hân xin lỗi...
- Hân không có lỗi. Không ai có lỗi. Trung chỉ muốn nói với Hân là: "Trung thích đôi mắt của Hân lắm. Nếu có cơ hội, Trung vẫn muốn bảo vệ nó".
Trở lại Cực Đông tổ quốc sau rất nhiều cung phượt đã chinh phục.
Hai năm sau, Huy vẫn vậy. Vẫn lặng lẽ nắm tay Hân cùng đón khoảnh khắc những tia nắng đầu tiên chiếu xuống dải đất Việt Nam quyến rũ này.
Chỉ khác là, lần này đội chỉ có hai người. Và trên tay hai người ấy có một hình tattoo giống hệt nhau. Đó là hình chóp inox trên đỉnh Mũi Đôi.
Tattoo ấy có cách đây hai năm về trước. Và sẽ còn mãi...
Cực Đông ơi, đó có phải tình yêu? Hải Minh Phan.
Chúc các bạn thành công.
Nguồn sưu tầm.
Thơ hải minh phan.